bà xã ly hôn đã hết hiệu lực

Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Thìn, Thứ Ba ngày 28/9/1971 Dương lịch. Âm lịch là giờ Nhâm Thìn ngày Bính Thìn tháng Đinh Dậu năm Tân Hợi (TRƯỜNG LƯU THỦY). Truyện Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực của Hữu Dung xoay quanh cuộc sống của anh, một người không tin vào tình yêu, kết hôn lại lạ điều anh không tin tưởng. Đối với anh chỉ có một điều quan trọng và anh có thể tin được chính là công việc. Mục tiêu bây giờ là […] Khi bị cho là "ăn bám" trong khi bạn cật lực hậu thuẫn đằng sau lưng chồng thì hãy trả lời là nếu anh thấy anh nuôi vợ con không nổi thì nên ở nhà chăm con, để vợ đi làm, không làm lớn thì làm nhỏ, không kiềm được nhiều tiền thì ít tiền, có mắm ăn mắm, có muối ăn muối. - VnExpress. Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực. Due to a planned power outage on Friday, 1/14, between 8am-1pm PST, some services may be impacted. 1. Sơ lược lịch sử chế định ly hôn trong pháp luật Việt Nam qua các giai đoạn phát triển 1.2. Quan điểm về ly hôn và căn cứ ly hôn trong thời kỳ phong kiến ở Việt Nam Xã hội phong kiến ở Việt Nam trải dài hàng ngàn năm. Trong các quan hệ xã hội, đặc biệt đối với các Quy định về trình tự và thời gian giải quyết: - Sau khi nộp đầy đủ hồ sơ như trên thì tòa án tiến hành thụ lý đơn yêu cầu ly hôn theo quy định của điều 53, Bộ luật tố tụng dân sự năm 2015. Thông thường, Tòa án sẽ ra quyết định thụ lý hồ sơ và phân cho thẩm kidenpote1971. Ngôn Tình Nguồn đàn truyện 87,569 Hoàn Thành 170000 04/09/2014 Đánh giá từ 12 lượt Truyện Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực là một truyện mới của tác giả Hữu Dung được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online, câu chuyện tình yêu với nhiều thăng trầm cảm xúc. Đọc truyện ngôn tình này bạn sẽ có một chút nhớ về những điều trong quá khứ, có chút hiểu bản thân mình hơn, lại cũng có chút nhớ nhung, đồng cảm thêm cả chút phấn là một người siêu cấp cuồng công việc, nếu cưới công việc mà hợp pháp thì anh nhất định sẽ đi đăng kí ngay. Hiện tại, mục tiêu quan trọng nhất của anh là lấy được toàn bộ quyền kinh doanh của công ty mình. Vậy mà các trưởng bối lại lấy cớ đàn ông ba mươi tuổi lập gia đình mới đủ chững chạc mà ép anh. Còn cho rằng anh không kết hôn thì không đáng tin, nên an bài một đống cuộc hẹn cướp đoạt thời gian làm việc của anh. Anh cứ binh đến tướng ngăn, quyết định để cho thư ký hoàn mỹ của mình kiêm thêm chức "bà xã". Nếu chính miệng cô cũng thừa nhận để ý đến anh, dĩ nhiên không cần nói hai lời liền lập tức kết hôn. Cho dù anh không am hiểu việc dỗ dành phụ nữ, thì sau khi cưới anh vẫn phải đóng vai người chồng tốt. Nhưng sau khi kết hôn được một năm cô ấy lại đưa ra yêu cầu ly hôn, còn nói cái gì là phải đi tìm "người thích hợp".Uổng công anh còn cao hứng vì được cô quan tâm, thì ra chẳng qua là do anh tự đa tình. Không sao, chỉ là khôi phục lại quan hệ cấp trên và cấp dưới thôi, được mà. Vậy mà khi anh hết sức điều chỉnh lại tâm tình, vị thư kí kiêm vợ trước lại rượu vào lời ra. Còn muốn ăn sạch anh rồi lại trở mặt không nhận? Hừ, anh không chấp nhận buôn bán lỗ vốn, lần này nhất định phải khiến cho cô phụ trách đàng hoàng...Truyện sẽ có cái kết ra sao, tình yêu của anh và cô rồi sẽ đi đến đâu, hạnh phúc hay kết thúc là sự chia lìa. Liệu trên con đường dài phía trước, cô và anh có trải qua được những thử thách hay không, câu chuyện tiếp nối như thế nào nữa. Mời bạn đón đọc truyện và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,... Đây chính là khách sạn của bạn mẹ sao?Đây là.... là Motel cao cấp đi? Có không ít nhà nghỉ ô tô sao với khách sạn còn cao cấp hơn nhiều, chẳng qua là có quá nhiều tin tức về quan hệ bất chính phát sinh ở loại địa phương này, làm cho ấn tượng của cô đối với nhà nghỉ ô tô thật sự cũng rất không tốt đầu Lệ Mộng Hằng hiện lên hình ảnh của những Motel tình nhân cấp năm sao trong mấy tạp chí, trong xe hoàn toàn trống không có trở ngại dọc theo hình xoắn ốc mà chạy trên đường, ánh hoàng hôn, những nụ hồng đọng sương kiều diễm ướt át, trên chiếc giường trắng noãn, có thân thể hai người đang lăn lộn....Ho khan.... Trí tưởng tượng của cô cũng quá phong phú sạn ô tô này đúng không hổ là do bạn của bà chủ lớn đầu tư, trang trí đậm tính hào hoa quý phái, so với mấy khách sạn cao cấp năm sao trên tivi giới thiệu còn xa hoa Diệu Hi đến quầy lễ tân làm thủ tục, còn Lệ Mộng Hằng thì đứng chờ ở bể phun nước bên cạnh, ở trung tâm bể nước là một tường thạch cao hùng vợ chồng đã ly hôn còn cùng nhau xuất hiện ở Motel cao cấp vì lý do gì chứ? Mượn nhà vệ sinh hay là tới để tham quan sao? Đều không phải như vậy, mà là vì hai người phải diễn một vở kịch cho mọi người rốt cuộc là tại sao lại xuất hiện ở đây chứ, nếu không muốn thì rõ ràng vẫn có thể từ chối mà!Cố có thể lấy lý do là phải theo chăm sóc bà ngoại mà từ chối, nhưng cuối cùng cô vẫn phải tới đây là vì sao? Vốn là dự định không để quan hệ của mình và Trì Diệu Hi ngày càng trở nên phức tạp mà từ chối, kết quả, lúc ở phòng nước nghe qua một đoạn đối thoại làm cô đổi khi cự tuyệt Trì Diệu Hi thì cô đến phòng uống nước rửa ly để pha trà, vô tình lại để cô thấy được thư ký của tổng giám đốc khóc lóc kể lể với một cô gái khác, vốn là cô ta cùng bạn trai đến nhà hàng ăn tiệc sinh nhật, nhưng tuần trước làm thêm giờ quá nhiều, cô không thể đi được, sau lại phát hiện bạn trai mình đem phiếu hẹn dùng cơm dùng hết, cô ép hỏi mới biết rằng bạn trai thế mà lại cùng bạn gái cũ đi ăn chung với ký Ngô khóc lóc thảm thiết, mà ngực cô cũng buồn bực đến mức muốn nổ tung, cũng không biết là có liên quan gì, nhưng chuyện của thư ký Ngô lại để cho cô theo bản năng nghĩ đến mình, cô từ chối dùng phiếu khuyến mãi đó, thì Trì Diệu Hi sẽ dùng chung với ai chứ?Theo trực giác, cô chính là nghĩ đến La Vịnh sai! Nhất định là cô ta!Chỉ mới tưởng tưởng mà trong lòng cô liền dâng lên hừng hực lửa giận thật khéo đúng lúc lại để cô thấy La Vịnh Ân giống như thân mật cùng Trì Diệu Hi từ một chỗ khác của hành lang đi tới, sau đó, lý trí của cô liền bị lửa giận thiêu sạch, bước về phía trước mỉm cười nói với Trì Diệu Hi "Diệu Hi." Cô rất hiếm khi kêu tên anh thân thiết như vậy, hơn nữa những lúc ở công ty, cô toàn kêu anh là tổng giám Diệu Hi vẻ mặt không thay đổi, nhưng trong đôi mắt lóe sáng lên, nhìn cô chờ cô nói."Đó là ý tốt của cha mẹ, chúng ta là hậu bối nhất định phải tiếp nhận, không phải sao?"Trì Diệu Hi đương nhiên không biết tại sao cô lại thay đổi ý kiến một trăm tám mươi độ như vậy, nhưng anh từ trước đến nay sẽ không từ chối cơ hội tốt, anh liền hết sức phối hợp nói "Dĩ nhiên."Hít một hơi thật sâu, cô nói "Tôi đổi ý rồi, gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, đúng là nên tìm nơi để thư giản, chuyến du lịch lần này chúng ta cùng đi chứ?" Cô nhìn thấy mặt La Vịnh Ân cứng lại, đôi mắt đẹp giống như là đang có lửa cháy rừng rực, loại đau này thật khó có thể diễn tả bằng lại.... chính là như vậy, đây cũng chính là nguyên nhân tại sao cô lại xuất hiện ở Mộng Hằng! Lúc nào thì mày lại biến thành loại hữu dũng vô mưu như vậy chứ, trước là không để ý sau là ngu ngốc! Sau khi tỉnh táo lại, cô rất hối hận, lúc ấy không có chuyện làm hay sao mà cô lại vọng động như vậy chứ? Cô hết sức sỉ vả Trì Diệu Hi quay lại thì đi cùng một người phụ nữ trung niên, anh giới thiệu đơn giản hai người với nhau."Mộng Hằng, đây chính là chủ của khách sạn này, bà Trương Phong Hòa, cũng là bạn của mẹ. Dì Trương, đây là vợ của cháu, Lệ Mộng Hằng."Lệ Mộng Hằng lễ phép cười một tiếng."Cháu chào phu nhân.""Gọi phu nhân là gì cho xa lạ, cứ gọi dì Trương là được rồi." Bà mang theo hảo cảm quan sát Lệ Mộng Hằng một chút, hai vợ chồng bạn tốt của mình hình như đối với cô bé có ấn tượng cũng không tệ, bà cười thần bí, "Tới nơi này chính là muốn thả lỏng, chơi cho hết mình đi, chớ làm phụ lòng tốt của mẹ con. Mấy thứ bố trí bên trong đều là làm theo đề nghị của bà ấy, giống như, bà ấy biết con thích hoa hồng, nên ở trong cũng để không ít đó."Lệ Mộng Hằng cười cười,"Dạ cảm ơn ạ". Là do cô nghi ngờ lung tung sao? Thế nào mà cô cảm thấy nụ cười của bà ấy có chút là cho người ta nổi da gà, chẳng lẽ trừ hoa hồng ra bên trong còn có thứ gì khác sau....Làm ơn! Rốt cuộc cô làm sao vậy, cứ nghi ngờ lung tung, khách sạn không phải là bày biện những thứ như vậy sao?Lúc vào thang máy, Trì Diệu Hi cười như không cười hỏi "Cô biết bối cảnh của mẹ tôi không?"Lệ Mộng Hằng không hiểu sao anh lại đột nhiên hỏi như vậy, liền lắc đầu một cái. Cô chẳng qua chỉ là một thư ký, đâu để ý phu nhân chủ tịch có bối cảnh thế nào, chỉ biết là chủ tịch tính khí rất khó mà lại chỉ có đối với phu nhân nhà mình là không có cách nào, nghĩ tới đây, cô không nhịn được nhìn người bên cạnh mình một cha con bọn họ bên ngoài thì giống nhau, nhưng nội tâm thì lại không như vậy,... Có lẽ cũng không nói như vậy được, Trì Diệu Hi chẳng qua là chưa gặp đúng người thôi."Mẹ tôi là con lại giữa Trung và Nhật, bà cũng là kiến trúc sư có danh tiếng."Lệ Mộng Hằng là lần đầu tiên được nghe nói, tiếp đến, cô nhớ lại bản thiết kế nhà mình."Khó trách phòng cưới của chúng ta bà chỉ cần một chút liền có thể vẽ ra bản trang trí, vậy tại sao anh lại phản đối?" Nếu mẹ chồng là nhà thiết kế, thì giao cho bà mới an tâm mới đúng Diệu Hi chỉ cười cười chứ không trả có chút nổi giận. Làm cái gì mà thần thần bí bí như vậy chứ, rõ ràng đề tài là anh khơi mào, vậy mà lại không nói tiếp, chơi cô như vậy rất vui sao?Đến tầng lầu có phòng của bọn họ, thang máy "đinh" một tiếng mở cửa ra, khi đứng bên ngoài phòng có một đoạn hành lang, ba mặt phòng là tường trắng bao xung quanh một mặt tường bằng thủy tinh đặc biệt, dưới chân được trải một lớp thảm rất thoải mái.... Khách sạn như vậy nếu như trước kia cô được vào có lẽ cô sẽ đánh giá rất cao, chẳng qua là vừa nghĩ tới lúc sau khi đã ly hôn với Trì Diệu Hi mà hai người lại cùng đi, hơn nữa còn là diễn một vở vợ chồng tình thâm với nhau trước mặt mọi người thì tâm tình cô cũng chẳng vui người tối nay.... Không! Là hai ngày ba đêm phải ở chung một gian phòng thật sao? Theo bước chân đến cửa phòng ngày càng gần, tim của Lệ Mộng Hằng càng đập nhanh Diệu Hi dùng thẻ mở cửa phòng, trong nháy mắt, mùi hoa hồng nồng nặc phả vào mặt hai người."Oa, thật là đẹp quá đi!" Ở giữa lối vào là một bình hoa hồng thật là to, Lệ Mộng Hằng rất vui, tâm tình vốn đang thấp thỏm đều bị đánh bay phân nửa, cô nhanh chóng đi vào phòng."Nơi này được thiết kế thật tốt, ngay cả phòng tắm cũng đều rất tuyệt!" Cô nhảy cẫng lên đắc ý giống như lượm được vàng, xem bên này một chút, bên kia một chút, sau tấm bình phong xinh đẹp gần như trong suốt là một chiếc giường thật to, thoạt nhìn có vẻ rất co Mộng Hằng đi tới ngồi xuống, đúng là rất thoải mái. Lúc tay của cô lùi về sau để đỡ người thì trùng hợp đụng trúng một món đồ có vẻ kỳ quái, cô liền cầm lên nhìn. Đây là cái gì? Thế nào mà hình dáng có chút... làm cho người ta thẹn thùng?Không cẩn thận chạm tới chốt mở, vật trên tay run lên, Lệ Mộng Hằng sợ hết hồn, kêu nhỏ lên tiếng,"Cái này, cái này tắt thế nào? Làm sao tắt đây?" Cô thấy rõ ràng trên công tắc có chữ viết, liền ngờ vực nói ra, "Mạnh, đặc biệt mạnh, thăng thiên?"Trì Diệu Hi bước qua tới."Cô đang làm gì vậy?" Vừa nhìn thấy đồ vật trong tay cô, anh liền nhướng mày nói "Gấp đến mức muốn sử dụng liền sao?""Đây rốt cuộc là cái gì vậy?""Gậy xoa bóp bằng điện.""A....." Lệ Mộng Hằng ngẩn ra, Mặt đỏ hết lên, đem đồ cầm trên tay ném mạnh lên giường. Không thể trách tại sao cô thấy đồ vật này có tạo hình là lạ, trên giường sao lại có loại đồ như vậy chứ?!Không khí lập tức quỷ dị đến cực điểm, cô cố gắng trấn định, căn bản không dám nhìn mặt Trì Diệu Hi. Người kia còn có thể có vẻ mặt như thế nào chứ? Trước kia cô còn cho là anh rất tĩnh táo đến mức có thể nói là "Ra vẻ đạo mạo", mà gần đây cô càng ngày càng cảm thấy người này thật ra rất thích trêu chọc người khác, nhất là cô!"Cái đó...Để xem thử tin tức có gì hay không." Lần này cô xác nhận thứ mình cầm trên tay là điều khiển ti vi, liền mở nguồn điện, mong đợi có thể có tiết mục gì hay để hóa giải trạng thái khốn quẫn lúc ngờ ti vi vừa mở....."A a, a~ mau! Sâu một chút, sâu hơn một chút...."Hai thân thể lõa thể quấn quít lấy nhau, còn có bộ vị đặc biệt, cùng với nữ diễn viên phim AV vẻ mặt sung Mộng Hằng trong nháy mắt hóa đá, sau một khắc cô lập tức xông tới, một tay che lấy mắt Trì Diệu Hi."Không nên nhìn!" Một tay thống hận tắt nguồn rốt cuộc lại là tình huống gì nữa đây, thế nào mà một căn phòng cao cấp như vầy mà toàn chứa những thứ dung tục không vậy? Lệ Mộng Hằng thật sự rất muốn kiếm cái lỗ mà thanh cổ họng một cái, cô nói "Hơi nóng, tôi đi tắm trước một cái cho mát đây!" hiện tại chắc chỉ có thể trốn vào nhà tắm mới có thể tạm thời tránh khuôn mặt cười như không cười của Trì Diệu Hi, lúc mở cửa tủ quần áo, cô muốn lấy áo choàng tắm, kết quả lấy ra cũng là....trang phục hầu gái?Giống như là biết trước, Trì Diệu Hi cười trộm, "Cái đó, tôi cho cô một lời khuyên, cô lớn lên xinh đẹp như vậy, mặc thứ đó vào chắc chắn sẽ rất hợp đó!""............."Lệ Mộng Hằng đỏ mặt chui vào tủ quần áo, cô chui vào trong, liều mạng tìm kiếm, nhưng trong tủ đồ chỉ có đồ nữ vương, đồ nữ tiếp viên hàng không, đồ thỏ, nếu không thì chỉ có áo choàng tắm. Cô thật là khóc không ra nước mắt mà, khách sạn này cũng thật lạ~"Cô đang tìm áo tắm hoặc khăn tắm sao? Ở chỗ này nè." Sau lưng truyền đến tiếng nói lành lạnh của kịp giữ lễ phép, cô "Giành" áo tắm liền đi về phía phòng tắm mà chạy, thẹn hóa quá giận cô dùng sức đóng cửa phòng tắm, tâm tình buồn bực ngồi trên bồn cầu."Thật là mất mặt mà! Lần đầu tiên trong đời mặt mũi đều quăng sạch thật muốn chết hết sức!" Vuốt ve khuôn mặt nóng bừng bừng của mình, cô nhắm mắt lại, hít vào, thở ra. Trấn định một chút, cứ coi như là những thứ tình thú trong khách sạn thì không có gì là không được! Cô, Lệ Mộng Hằng có đủ sức để đối phó với bất cứ tình huống phát sinh đột xuất nào, không có cái gì có thể làm khó được vào thật sâu, rồi thở ra! Không sai, không có gì phải sợ. Cô mỉm cười, mở mắt ra, nhưng vừa mở mắt ra, cô liền thấy bóng dáng Trì Diệu Hi.... Không! Anh đang mở chân, nằm trên giường xem ti vi sao?Là ảo giác, ảo giác sao? Tại sao cô đang ở trong phòng tắm, đã đóng cửa rồi mà vẫn thấy được nhất cử nhất động của Trì Diệu Hi ở bên ngoài chứ?Lúc này cô mới phát hiện, phòng ngủ và phòng tắm được ngăn cách bởi một lớp thủy tinh dầy trong suốt, nói cách khác, cô ở bên trong tắm hay đi vệ sinh, thì bên ngoài mọi người đều có thể thấy!"A ~ đáng ghét!" Không trách được lúc nãy cô vừa vào cửa đã có thể thấy được nhà tắm cũng rất xa hoa!Trì Diệu Hi lúc phát hiện vẻ mặt bị đả kích của Lệ Mộng Hằng, mới đầu thì anh còn buồn bực cười, lúc sau lại cười đến mức chảy cả nước Mộng Hằng khuôn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng đi trở ra, cô làm sao có thể khỏa thân tắm trước mặt Trì Diệu Hi được chứ. Thật sự là rất mất mặt, cô cả đời này làm việc mất mặt cũng không nhiều bằng một tiếng đồng hồ này!"Anh cười đủ chưa hả?""Cuộc sống phải có những việc đắc ý để vui mừng chứ!""Gian phòng này thật sự là được trang trí theo ý kiến của mẹ sao? Bà, bà không phải là nhà thiết kế nội thất có tiếng trong nghề sao?""Sửa lại một chút, muốn ở trước từ nhà thiết kế nội thất thêm vào hai chữ "Tình thú", ông ngoại tôi ở Nhật Bản là ông trùm của giới khách sạn tình thú cùng với câu lạc bộ thể hình." Gia phong của Trì gia bảo thủ, cha tôi lúc đầu muốn kết hôn với một người phụ nữ Nhật Bản thiếu chút nữa đã phải làm cả cuộc cách mạng, mặc dù bà cũng có một nữa huyết thống là người khi mẹ được gả tới đây, tự nhiên cũng không thể tiếp tục làm công việc mà mình thích, chỉ có thể len lén hợp tác cùng bạn bè, muốn làm cái gì cũng phải bí mật một trách phòng tân hôn của bọn họ, có đánh chết Trì Diệu Hi cũng không đồng ý để bà nhúng tay lực, Lệ Mộng Hằng đi tới ngồi xuống một cái ghế kỳ quái."Gian phòng này thật là đặc biệt, ngay cả ghế cũng rất có cá tính."Cô khẩn trương đến miệng đắng lưỡi khô, thấy bên cạnh có ly nước, cô liền cầm lên uống."Nơi cô ngồi chính là cái ghế tám chân nổi tiếng, có thể dễ dàng tiến hành các tư thế yêu."Lệ Mộng Hằng bị dọa vội vàng nhảy ra khỏi cái ghế."Còn có, nước cô uống có thể đủ để mười con voi động dục "Thánh thủy"."Ánh mắt Lệ Mộng Hằng trợn to tới cực điểm, nhìn cái ly trong tay đúng là có in hình của một con voi, cô liền phun hết nước trong miệng ra Diệu Hi hôm nay cười đặc biệt nhiều lại còn rất rực rỡ."Tiểu thư, cô bị hù đến mức độ mà logo "Giống ấn" cũng không nhận ra được sao?"Đối vậy! Logo này cô làm sao có thể quên được chứ, cô cố gắng trấn định uống thêm một hớp nước."Cái ly đúng là của Giống ấn, nhưng bên trong chứa cái gì tôi cũng không biết nha." Trên mặt anh hiện lên nụ cười của một trò đùa Mộng Hằng nguýt anh một cái."Hôm nay tôi mới biết anh xấu như vậy nha.""Không phải hình tượng của tôi luôn là thánh nhân người tốt sao.""Dạ dạ dạ, anh là người nổi tiếng "Bãi thuốc nổ"."Trì Diệu Hi bật cười."Tôi còn tưởng cái danh hiệu này không ai dám đứng trước mặt tôi kêu chứ.""Vợ cũ có đặc quyền là mắng chồng trước mà."Trì Diệu Hi nhìn cô đầy hăng hái, liền thoải mái ở trên giường nằm xuống."Cô có cơ hội rồi đó, mắng tiếp đi."Lệ Mộng Hằng cũng đi tới mép giường ngồi xuống."Không mắng đâu, khó lắm mới có được ngày nghỉ mà mắng chửi người có gì vui chứ."Sau khi cưới bọn họ luôn lạnh nhạt với nhau, gần gũi giống như hôm nay thực hiếm, giống như là trở lại đoạn thời gian làm bộ qua lại với nhau trước kia, lúc bọn họ chụp hình cưới, giống như một đôi tân nhân vui vẻ, tại sao khi kết hôn xong, ngược lại không có tiến triển gì mà còn thục lùi là sao chứ?"Huống chi lỡ như anh thẹn quá hóa giận, chúng ta vẫn phải cùng nhau vượt qua hai ngày ba đêm này, chẳng phải như vậy sẽ chẳng khác gì sống một ngày như một năm sao?""Ở cùng một chỗ với tôi thực sự khó khăn như vậy sao?"Khổ sở và đau khổ chứng tỏ là còn yêu, nếu không thích thì sẽ không có vấn đề này. Mục đích của cô tới đây cũng không phải là để ôn lại loại chuyện như vậy, vì không để cho không khí căng thẳng, cô nói "Căn phòng này có thật nhiều thứ mới lạ, khó có được cơ hội tốt mở rộng tầm mắt như vầy thật." Cô muốn đứng lên, thì Trì Diệu Hi đã kéo tay cô lại trước, làm cô ngã ngồi trở về trên giường, "Anh.....""Mấy ngày nữa là sinh nhật tôi rồi." Anh nghiên người nhìn cô, "Cô muốn tặng quà gì cho tôi vậy?"Lệ Mộng Hằng ngẩn ra, cô không nghĩ tới là anh sẽ đòi trực tiếp như vậy, theo trực giác cô hỏi ngược lại "Vậy anh thích cái gì?" Đường đường là một ông chủ lớn, cô không nghĩ ra là anh có thích thứ gì yêu thích mà không có được, còn cần cô đưa nữa."Vậy liền dùng hai ngày ba đêm này, làm một người vợ thật tốt của tôi đi."Lệ Mộng Hằng kinh ngạc đến mức nói không ra lời. Thế này là thế nào? Cũng đã ly hôn rồi còn cần cô đóng vai vợ tốt làm gì chứ? Đè nén kích động trong lòng, cô nhẹ nhàng mở miệng nói "Có người nói cuộc sống giống như một bộ phim, với những người khác nhau chúng ta sẽ đóng những vai khác nhau, có lúc là con gái người khác, có lúc là bạn bè, vợ hiền.... Với những vai diễn khác nhau, đối với những diễn viên khác nhau cũng không giống, có một số trường hợp phải là đúng người diễn vai đó mới tốt được.""Tôi lúc trước cũng tự cho mình là một diễn viên rất giỏi. Khi làm con của cha mẹ, tôi là một đứa con ngoan, khi làm một thư ký, tôi lại có thể theo kịp tiến độ làm một trợ thủ đắc lực của cấp trên, nhưng đối với một năm thời gian chung sống với anh là tôi vẫn không thể nào đóng tốt được vai một người vợ hiền của Trì Diệu Hi, cho nên, chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian hai ngày ba đêm này.""Không chỉ có cô, tôi cũng không làm tốt nhân vật chồng của Lệ Mộng Hằng, cho nên, miễn là có cơ hội để diễn tốt nhân vật này, tôi sẽ nắm chặc lấy nó."Cô nhìn thấy trong mắt của Trì Diệu Hi giống như có chứa đựng tình cảm, nên cô cũng không dám nhìn quá chăm chú. Anh đang suy nghĩ cái gì chứ, tại sao lại đề nghị làm loại chuyện này? Cứ như vậy, thì rốt cuộc coi cô là cái gì? Bạn gái hiện tại của anh là La Vịnh Ân rốt cuộc là cái gì?""Chuyện say rượu mất lý trí của cô, người bị hại là tôi đây còn chưa kiếm cô đòi bồi thường nha~!"Lại nữa, người đàn ông này hình như có thói quen uy hiếp cô thì phải!"Anh rốt cuộc....""Rốt cuộc muốn thế nào phải không?"Dùng vẻ mặt đáng ghét Trì Diệu Hi nói tiếp.......Đáng yêu quá, tim cô đập thật mau! Người chồng trước này luôn đối với cô lạnh nhạt, cô cũng đã chuẩn bị đầy đủ tâm lý để buông tay, tại sao lại vào lúc này còn làm cho cô cảm thấy anh đáng yêu như vậy chứ?Thích một người quả nhiên không thế cứ nói ghét là ghét ngay được, chuyện tình cảm đối với cô giống như là chơi thả diều, lúc thả dây thì phải từ từ, mà khi thu lại cũng phải làm như vậy. Thu lại nhanh quá cũng không phải là chuyện tốt, tình cảm trong lòng chưan được bình ổn hoàn toàn cũng giống như thu dây lại quá nhanh sẽ dễ dàng làm đứt sau chính là sinh nhật Trì Diệu Hi, năm trước sinh nhật anh đúng lúc anh đi ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, quà của cô cũng không thể đưa cho anh được, năm nay anh lại hướng cô mà đòi quà, muốn quà cũng không có gì lẽ đây là lần cuôi cùng cô có thể tặng quà cho anh, liền dung túng tính tình tùy hứng của anh, cũng là dung túng tình cảm chưa thu hồi kịp của cô đi............"Sao lại không nói gì? Tức giận sao?""Tôi cũng không phải anh cứ động một chút là tức giận." không biết sao, lúc này cô lại nhớ đến dáng vẻ của những người bị Trì Diệu Hi đuổi ra khỏi phòng làm việc, lúc những người đó bị đuổi ra ngoài, vẻ mặt của cô cũng thật sự rất nghiêm túc, hôm nay nhớ tới mới phát hiện ra mình cũng là người rất biết nhẫn vì lúc này không cần nhẫn nhịn, Lệ Mộng Hằng liền bậc cười, cười một tiếng liền không thể dừng lại, cười đến mức ngả trái ngả phải, làm mấy cọng tóc rơi xuống gò má, Trì Diệu Hi thay cô vén tóc vào sau tai, nương theo tóc cô khẽ vuốt ve, tầm mắt nhìn vào nhau, mặt anh để ngày càng sát vào, lại sát vào.... Cuối cùng môi chạm vào cô. TâmLệ Mộng Hằng lập tức nhảy dựng lên, Trì Diệu Hi đang hôn cô sao? Cô cũng cười không nổi nữa rồi."Anh....""Cô cũng không phải là tôi, sẽ không động một chút liền tức giận mà." Anh lui về phía sau, cười đắc Mộng Hằng đối với gương mặt như mèo trộm được cá của anh thì không thể nào tức giận được, bị "Trộm hương" tim của cô vẫn còn đập rất nhanh, mặt cũng đỏ bừng."Hiện tại hôn cô, có bị cô ghét không?""Hôn cũng hôn xong rồi mà bây giờ anh mới hỏi tôi câu đó có trễ quá không?" Cô thích được anh hôn, mới hôn có một cái mà cô đã quyến luyến, chuyến du lịch này càng ngày càng nguy hiểm rồi! Nhưng kỳ lạ là, cô không cảm thấy sợ, mà ngược lại có một chút chờ vì có lẽ đây là cơ hội cuối cùng cô có thể ở bên cạnh Trì Diệu Hi, cô không nên suy nghĩ quá nhiều, tất cả cứ để thuận theo tự nhiên đi, làm theo tiếng lòng của mình vậy."Này, có khi nào tôi không làm tốt được vai người chồng tốt, cũng như cô không làm được người vợ tốt là do chúng ta cố kỵ nhiều thứ quá hay không?" Anh một bên nói, một bên dịu dàng hôn cô, sau đó anh chợt nói "Cái bộ phim truyền hình cô yêu thích tôi cũng có coi qua một lần."Lệ Mộng Hằng mặt đỏ tim đập nhanh không có cách nào suy nghĩ, những vẫn cảm thấy việc Trì Diệu Hi đi xem phim truyền hình là có gì đó không đúng."Tại sao?""Tôi có hỏi cô tại sao lại thích nhân vật chính phim đó như vậy? Cô đã nói, người đó chính là người đàn ông lý tưởng trong mắt phụ nữ." Nói như vậy cũng đồng nghĩa là Lệ Mộng Hằng thích kiểu người như vậy đi, nhưng anh đã từng cố gắng muốn trở thành hình tượng như vậy, nhưng sau đó phát hiện ra, anh và nam nhân vật chính đó hình tượng hoàn toàn khác nhau, anh không thể nào trở thành hắn được, nếu cứ tiếp tục cố chấp mà bắt chước có lẽ sẽ trở thành vẽ rồng thành rắn mất."Rồi sao?""Người đàn ông đó là thánh nhân, nếu không cẩn thận sẽ trở thành "Người dư thưa", còn tôi chỉ thích hợp làm một người đàn ông hư hỏng, cơ hội là do mình tìm được, muốn thích thì thích, muốn lấy thì lấy." Trì Diệu Hi lại lần nữa hôn lên môi của cô, lần này không phải nụ hôn như chuồn chuồn lướt lúc nãy, mà chính là một nụ hôn nóng hôn này làm hô hấp, nhịp tim của hai người rối loạn, đầu óc Lệ Mộng Hằng trống rỗng, tình cảnh như vậy cô đã mơ tưởng đến rất nhiều lần, nhưng lúc này phát sinh thực sự thì tay chân cô lại luống cuống không biết phải làm Diệu Hi ở trên người cô đốt lửa, lúc Lệ Mộng Hằng ánh mắt mông lung liền nâng người cô lên nhìn cô."Mộng Hằng, không phải em vẫn muốn biết đêm đó em uống say đã xảy ra chuyện gì sao? Bây giờ anh sẽ nói cho em biết, lần này đừng quên chúng ta đã hoan ái với nhau, thân là một người đàn ông mà bị quên mất như vậy, nói thật, anh cũng không cảm thấy quá vui vẻ đâu!"Thì ra là..... Anh lúc trước nói từ "Không vui" là để chỉ việc này sao? Suy nghĩ của cô mới đến đó, thì Trì Diệu Hi đã tiến vào cô, lấy tiết tấu nguyên thủy nhất mang lại vui sướng cho thở dốc một tiếng so với một tiếng càng nặng."Trì, Trì Diệu Hi...." Lệ Mộng Hằng mệt đến mức nói không ra hơi, toàn thân đổ mồ hôi."Nhanh lên một chút, chậm quá rồi, không còn sức nữa sao?" Trì Diệu Hi nói Mộng Hằng căm tức, "Này, anh có phải là đàn ông không vậy? Đây là sườn núi đó, có người đàn ông nào lại để cho phụ nữ chở lên núi chứ!" Cô ngưng động tác đạp đạp lập tức lùi về phía sau, Trì Diệu Hi lập tức đưa chân lên đạp về phía trước, anh vui vẻ cười to,"Anh nói muốn chở em, em lại nói là mình chạy xe đạp tốt lắm, bản thân chơi đoán số thua lại cậy mạnh nguyện ý nhận thua, hiện tại mệt đến mức chạy không nổi nữa, thì mắng anh không phải đàn ông. Tiểu thư, phục vụ em cũng quá khó khăn đi!""Làm sao em biết là đường này toàn đi lên chứ". Mặc dù độ dốc nhỏ, nhưng luôn đi lên như vậy, ai chịu cho nổi chứ? Mệt quá, thật là mệt quá đi ~! Cô bao nhiêu năm rồi không có vận động như vầy chứ?"Lúc bắt đầu làm nũng chịu thua là được rồi không phải sao?""Vừa bắt đầu đã nhận thua thì biết đến bao giờ mới có thể thắng chứ?""Này này này, thật uổng cho em là phụ nữ, trong quan hệ nam nữ bình thường, phụ nữ chỉ cần cúi đầu thì đã là thắng rồi, uống phí bình thường em quyến rũ như vậy, học chiêu này đi, đảm bảo có rất nhiều chỗ có thể sử dụng!""Không muốn, như vậy quá giả tạo, tuyệt không giống em chút nào." Gì, nói giống như là anh ấy hiểu phụ nữ lắm không bằng."Cũng vì vậy mới có hiệu quả đó."Xe đạp đôi của bọn họ đi qua một quầy hàng, bên trên chưng bày một đống dừa, bọn họ mua một trái, nói chủ tiệm khoét một lỗ cắm ống hút vào liền đường này xây dọc theo bờ biển, một bên là vách đá, một bên là biển xanh, lúc này trời đang về chiều khoảng năm sáu giờ gì đó, mặt trời không gay gắt, gió biển mát mẻ, rất thích hợp cho việc chạy xe đạp hoặc tản du lịch lần này vốn là hai ngày ba đêm, nhưng Trì Diệu Hi lại xin công ty nghỉ thêm ba ngày, nói muốn thả lỏng thư giản, để cho bọn họ có đủ thời gian rời khỏi miền họ bỏ qua khách sạn lớn, đổi qua ở những chỗ đặc sắc ở địa phương, ăn cũng không ăn những thứ cao cấp mà là những món ăn vặt nổi tiếng của địa phương, có một lần Trì Diệu Hi còn cao hứng mượn xe máy của chủ nhà trị nói muốn dẫn cô ra ngoài chơi, mà tệ một nỗi là, một ông chủ lớn như anh, bình thường chỉ lái xe ô tô, còn xe máy thì căn bản chưa từng chạy lần nào, hơn nữa không có bằng lái anh chỉ có thể lái xe 50 phân khối, mà xe của chủ nhà lại là xe 125 phân khối, cuối cùng vẫn là "Thư ký toàn năng" như Lệ Mộng Hằng chạy xe máy chở anh đi vòng vèo khắp đường lớn ngõ học đi dạo bưu điện, tiệm bán hoa, vào đình cúng bái, cuối cùng còn đi dạo một địa phương rất nổi tiếng là chợ ảnh trên tay Trì Diệu Hi chụp liên tục không ngừng nghỉ, Lệ Mộng Hằng còn giễu cợt anh, không phải mới có mấy ngày mà thẻ nhớ đều đầy không đủ dùng chứ? Người ta là nông dân lên thành thị, còn anh ngược lại thiệt Diệu Hi chơi ở chợ đêm rất vui vẻ, còn nói so với lần đi dạo chợ đêm trước đó chắc phải cách nhau mười đêm nhiều người đông đúc, chen lấn nối đuôi nhau, Trì Diệu Hi giống như chuyện đương nhiên nắm lấy tay cô, cái loại nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền vào lòng bàn tay là cho dù đang là ở đêm hè cũng không cảm thấy nóng nướng, bánh hấp, nước chanh, bắp nướng.... Bọn họ ăn rất nhiều đồ ăn vặt, nhưng nếu hỏi mùi vị như thế nào, Lệ Mộng Hằng thật ra lại không có nhiều cảm tưởng, chỉ cảm thấy mọi thứ cuối cùng dung hợp lại thành một mùi vị hạnh phúc. Niềm vui lớn nhất khi đi chơi chợ đêm thật ra chính là đi dạo, dạ dày giống như không dáy, có thể ăn rất nhiều thứ, người bình thường ăn ba, bốn món đã cảm thấy no rồi, nên có thể đi dạo một chút là tốt đêm có rất nhiều thứ vừa lạ vừa quen, bọn họ đem hết những trò chơi đều chơi một lần từ vớt cá, đánh bi thép, bắn súng, còn có lô cửa hàng được xếp từ gần đến xa, có đồ ăn, nước uống, dành cho con nít,..... Còn có ném vòng là có phần thưởng hậu hỉnh nhất, vật càng xa thì giá trị càng mươi ngàn đổi được 10 vòng ném, nhưng vận may của Lệ Mộng Hằng không tốt chơi hết 30 vòng rồi mà ngay cả thức gần nhất là đồ uống cô cũng không trúng được, chứ đừng nói tới con búp bê bằng sứ đứng ở hàng cuối cùng mà cô Diệu Hi liếc nhìn con búp bê kia một cái."Chất liệu rất thô nha, em muốn cái đó làm gì?""Con búp bê đó cười rất hạnh phúc nha." Cô không nói ra chính là, hình ảnh ấy rất giống với tâm tình cô lúc Diệu Hi cũng chơi thử vận may, nhưng chơi 30 lần rồi mà cũng chỉ được phần thưởng an ủi của chủ lại, mấy hôm nay hai người chơi rất vui, ban ngày có nhiều hành trình, thỉnh thoảng còn có nhiều thứ ngạc nhiên, mà khi mệt mỏi trở lại chỗ ở, thì màn kích tình ban đêm mới bắt Mộng Hằng vốn tưởng rằng tính tình Trì Diệu Hi khó khăn như vậy, thì phương diện kia chắc cũng không quá nhiệt tình, ai biết được, anh ta..., cuối cùng người cầu xin tha thứ đều là ngày vui vẻ luôn đặc biệt trôi qua rất mau, giống như mới ngày hôm qua còn vì ganh tỵ với La Vịnh Ân mà đồng ý chuyến du lịch này, thì chỉ mới chớp mắt thôi thì ba ngày hai đêm kia đã trôi qua lâu rồi, ngay cả ba ngày xin nghỉ cũng đã đến ngày cuối Diệu Hi sung sướng uống nước, vận động mạnh chảy nhiều mồ hôi mà được uống nước thì thật là chuyện hạnh phúc, anh nhìn Lệ Mộng Hằng đem xe đạp đôi dựng ở bên đường, một người hướng tới bờ cát đi đến, anh liền bước qua theo cô."Đang nhìn cái gì vậy?"Cỡi giày ra, cô đi chân không trên bờ cát bị nước biển làm ướt."Hoàng hôn đẹp quá, có điều hình như màu sắc này quá diễm lệ rồi.""Dự báo thời tiết nói ngày mai có bão đó.""Đúng là nhìn không ra, lúc này trời yên sóng lặng thật." Đưa mắt nhìn ra xa, cô lại hướng về phía biển đi tới, cảm giác ngâm chân trong nước thật là thoải mái."Mộng Hằng à, mấy bữa nay đi chơi thật vui vẻ."Lệ Mộng Hằng cười, xoay người trừng mắt nhìn anh, "Mấy ngày nay anh diễn nhân vật "chồng" cũng thật là giống đó!" Giống đến mức chút nữa cô đã quên mất chuyện hai người đã ly hôn."Em thua anh một chút nha. Ngày đầu tiên đi du lịch vì không muốn để ai quấy rầy anh đã tắt di động của mình rồi, nhưng em lại không làm vậy, em xem, mấy hôm nay có biết bao nhiêu người gọi kiếm em chứ.""Anh cũng biết tình trạng của bà ngoại mà, em không dám tắt máy." Thật ra thì bà ngoại hiện tại đã ổn định rất nhiều, sau khi ngã khỏe lại thì thay đổi lớn nhất có lẽ là, bà quyết định đi trước vì để lo thủ tục xuất ngoại cho bà mà di đã về nước thu xếp, mấy ngày nay cô đi du lịch bên ngoài, thỉnh thoảng dì sẽ gọi điện hỏi thăm một chút các loại mật khẩu cũng như giấy tờ,... Cho nên cô không thể tắt phần cô, ban đầu là muốn ở lại bên cạnh ngoại nên mới ở lại đây, sau đó mới vào tập đoàn Hồng Lực làm việc, nhiều lần lên chức, được chủ tịch thích nên mới bị phái đến bên cạnh Trì Diệu Hi, sau đó cô mới từ từ thích cái tính cách xấu của anh, làm việc thì độc đoán mà lại có một mặt dịu dàng, đối mặt với người lớn lại rất biết nhẫn giờ bà ngoại cũng đi Mỹ rồi, còn cô thì sao? Vì bà ngoại mà ở lại đây làm gì nữa?Ly hôn xong, cô với Trì Diệu Hi sẽ không còn quan hệ gì, mấy ngày du lịch này giống như bồi thường cho cô khát vọng trong một năm hôn nhân, những thứ chưa từng có được. Có một số việc tiếc nuối là do mình có khát vọng mà không chiếm được, nếu đã lấy được rồi, cô cũng nên thỏa mãn không có tiếc nuối gì nữa, thì có một số việc cũng nên đến lúc hạ quyết định kia cô luôn cảm thấy muốn rời khỏi một người đàn ông thì cách tốt nhất là tích lũy thất vọng đối với hắn, thời điểm mà thất vọng cao hơn mong đợi, thì cô cũng có đủ dũng khí để buông sau này cô lại nghĩ, dưới tình huống như vậy mà buông tay, sẽ cảm thấy rất đáng tiếc, nếu có một ngày ngồi nhớ lại thời gian này, cô sẽ nhớ được gì ngoại trừ tính tình xấu của đối phương? Lúc đó, cô chỉ có thể nhớ tới việc mình đã thích một người đàn ông kém cỏi tới mức vậy thật đáng buồn! Đó là đang nhắc nhở mình ánh mắt kém tới mức độ nào sao?Trì Diệu Hi diễn vai người chồng tốt làm cho tâm trạng thất vọng của cô được lấp đầy lại, cô biết anh thật ra cũng rất biết chăm sóc, rất dịu dàng, người phụ nữ được anh yêu chắc chắn sẽ rất hạnh trước còn muốn giữ khoảng cách với Trì Diệu Hi, trừ chuyện về công việc ra thì không muốn có việc gì dinh dáng tới anh, hiện tại cô lại rất biết ơn chuyến du lịch này, những khi nhớ về Trì Diệu Hi, cô sẽ mỉm hôm nay giống như một giấc mộng đẹp, cô thật sự không muốn nó cứ như vậy mà kết thúc, nhưng dù sao cũng là mộng, cũng phải đến lúc tỉnh một hơi thật sâu, cô nở nụ cười."Trì Diệu Hi, chúng ta làm gì cho chuyến du lịch này kết thúc thật hoàn mỹ đây?""Chọn một tuyến đường chúng ta tiệp tục chạy xe đạp đôi lên đi."Lệ Mộng Hằng nguýt anh một cái, "Như vậy thì hoàn mỹ cái gì!" Cô vừa nhìn về đám mấy đang biến hóa ở phương xa."Mấy hôm nay vui vẻ giống như là đang nằm mơ vậy, trước khi tỉnh mộng, anh có còn điều gì muốn nói với em không?"Trì Diệu Hi thích thú nhìn cô, "Vậy em có sao?""Rất nhiều đó.""Phải nói ngay bây giờ sao?"Lệ Mộng Hằng nhìn anh nói "Anh biết không? Con người là một loại động vật kỳ quái, những việc bình thường luôn làm cho người ta dễ dàng quên đi. Lời nói lúc này của em, có lẽ cả đời này chỉ nói một lần, anh quên cũng không sao, nhưng em thật sự hy vọng anh có thể nhớ cả đời.""Vì sao chứ?""Càng kỳ lạ là, cách nói càng kỳ lạ thì người ta càng nhớ lâu! Giống như..... Mùa hè có rất nhiều người ăn kem, nhưng làm nếu đang trời mùa đông có tuyết rất lạnh mà anh cùng ăn kem với một người, thì anh sẽ rất khó quên người đó."Trời rơi tuyết còn ăn kem?"Em có cần cầm một con dao phây ở trước mặt anh nói chuyện? Như vậy thực sự là làm anh cả đời khó quên được đó!"Lệ Mộng Hằng cười."Em muốn nói với anh cái gì?""Anh biết em thích uống cái gì nhất không?""Sinh tố bơ." Mỗi lần đến mùa bơ, thì vị tiểu thư này giống như mỗi ngày đều uống một ly, kỷ lục cao nhất là ba bữa ba ly thêm một ly cho bữa phụ, cô yêu thích nó tới mức độ muốn bội thực. Càng khoa trương hơn là, qua mùa bơ, cô sẽ đi mua bơ nhập khẩu về làm sinh tố tại nhà mà gái này một năm bốn mùa đều uống, cô nên cảm tạ bản thân mình có thể chất không dễ mập, nếu không một người mỗi ngày uống ba bữa như vậy, đã sớm mập lên mấy vòng rồi."Vậy anh nhất định không biết là em không dám uống sữa tươi, cũng không thích ăn ngọt, trái bơ, loại hoa quả này thật ra em không dám ăn."Trì Diệu Hi kinh ngạc, anh chỉ biết là cô không thích ăn đồ ngọt."Tập hợp tất cả những thứ không thích, lại là thứ em thích nhất?"Lệ Mộng Hằng chỉ cười không nói."Em lạc đề rồi, chúng ta đang nói đến đề tài trước khi kết thúc hành trình, em có điều gì muốn nói với anh?""Trì Diệu Hi, em chưa từng nói với anh, anh là một người rất mạnh mẽ phải không? Trong công việc cũng mạnh mẽ, cuộc sống cũng mạnh mẽ, mà ngay đến cả chuyện tình cảm cũng rất mạnh mẽ."Trì Diệu Hi hừ lạnh một tiếng, "Anh còn biết em thích mẫu người giống nam nhân vật chính trong bộ phim kia." Ngụ ý chính là cô không thích tính tình của anh."Anh nhất định không biết anh là con rùa đáng ghét có thói quen sống làm cho em đau đầu, có lúc chỉ vì một ly cà phê, một chai sữa tươi mà anh làm em phải chạy mấy quán mới kiếm được.""Bây giờ em đang tính sổ với anh sao? Nói cho em biết, bản nhân đây không chấp nhận." Nhưng là..... Nếu như cô cảm thấy anh thật sự rất phiền, anh vẫn có thể thay đổi một chút, chịu chấp nhận một chút, chỉ cần cô cảm thấy anh không quá khó Mộng Hằng cười trừ."Còn có chính là, anh ném vòng thật sự rất tệ, vớt cá cũng không giỏi, tốn năm mươi ngàn mà một con cũng chẳng vớt được.""Này này, hôm nay em làm sao vậy, nói giống như là anh không có gì tốt hết vậy." Trì Diệu Hi giận. Thật sự anh không có điểm nào làm cô vui vẻ sao? Từ trong ra ngoài, hèn gì hôn nhân của bọn họ đoản mệnh như vậy."Ai, mới như vậy đã tức giận? Vậy còn anh? Anh có điều gì muốn nói không?""Không có." Cho dù có cũng không muốn nói."Vậy sao? Được rồi, vậy chúng ta về nhà đi."Mộng Hằng xoay người định đi, Trì Diệu Hi chợt nắm lấy tay cô, kéo cô quay lại, nặng nề hôn lên môi cô, nụ hôn hàm chứa tức giận giống như đang trừng phạt cô, làm cho môi cô cũng có chút sưng nụ hôn dài làm hô hấp của hai người đều rối loạn, Trì Diệu Hi đem mặt vùi vào mái tóc của cô, thanh âm có chút khàn khàn mang theo dục vọng cầu xin."Em..... Anh thật sự không có một điểm tốt nào trong mắt em sao?"Thanh âm giống như đưa đám của anh làm Lệ Mộng Hằng bật cười. Đây là Trì Diệu Hi sao? Cái người kêu ngạo không ai bằng, không biết cúi đầu bao giờ đây sao?"Cũng có.""Cái gì?" Anh ngẩng đầu lên hỏi cô."Không nói cho anh biết! Anh không biết sao? Mấy chuyện cảm động mà chia sẻ rồi thì sau này sẽ không còn cảm động nữa."Anh có ưu điểm để cho cô rất, cảm, động sao?! Người phụ nữ này, ở bên cạnh cô nhiều năm như vậy mà anh cũng không biết lời nói của cô có thể làm tức chết người nha, anh lớn tiếng nói "Không muốn nói thì khỏi nói."Lệ Mộng Hằng bật cười, chủ động hôn lên đôi môi người đàn ông không được tự nhiên đẹp này phải kết thúc, nhưng làm sao bây giờ đây? Cô thật sự không muốn rời xa, không muốn buông tay nha! 1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK Tác giả Hữu DungDownload sách Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực ebook PDF/PRC/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính mục TIỂU THUYẾT2. DOWNLOADDownload Ebook File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên có thể Đọc thử hoặc Xem giá không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé Hướng dẫn tải sách3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCHSau buổi tiệc cuối năm của tập đoàn Hồng Lực, các cấp quản lý vẫn tiếp tục bàn luận, các chủ đề ngày càng quan trọng, bí còn cách nào khác mà, vì các quản lý của công ty đều là tinh anh trong giới, họ khó có thể bỏ qua tâm trạng căng thẳng để vui đùa, dĩ nhiên muốn chơi đùa không lo nghĩ thì chỉ có ở nhà. Huống chi hiện tại mèo chó lẫn lộn, lỡ như bị chuốc say nói linh tinh hoặc nằm lại ngoài đường thì thật là khó coi!Ba giờ sáng, trong phòng bao của một câu lạc bộ sang trọng có chế độ hội viên, ngay từ đầu đã nghe thấy những lời mơ hồ.“….Khâu, Khâu tổng, tới nào, tiếp tục nào ~”“Tiếp thì tiếp, ai, ai…. sợ….” Lời nói chưa hết đã nghe tiếng ngáy vang lên thay.“Tôi không có say, uống thêm chục ly nữa cũng không có vấn đề gì…”Nữa giờ sau, dần dần, những lời say trong gian phòng cuối cùng cũng bị tiếng ngáy thay bàn đá cẩm thạch có một đống chén bát bày la liệt, mà một đám tinh anh bình thường chỉnh tề sắc bén cũng đang nằm ngổn ngang vắt vẻo trên ghế sa một nơi khác trong phòng, một người đàn ông cao gầy bưng ly rượu tựa vào trước khung cửa sổ sát đất, nhìn theo ngoại hình sáng sủa bên ngoài, đây cũng là một người hiểu rõ phong đàn ông mặc một bộ tây trang cẩn thận tỉ mỉ, nhưng dáng vẻ và ánh mắt lại cực kỳ lười biếng, anh giống như một con báo đêm, luôn nhẹ nhàng thong dong như đang hưởng thụ bóng ngoài truyền đến ba tiếng gõ cửa, sau đó một bàn tay trắng nõn mãnh khảnh đẩy cửa vào phòng, đầu tiên bước vào là một đôi giày cao gót và đôi chân thon dài xinh đẹp, sau đó là một bộ váy bó sát làm tôn thêm dáng người lung vào là một người phụ nữ, hơn nữa còn là một người phụ nữ lạnh lùng quyến rũ. Người phụ nữ đứng sau mấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ, cô chỉ thị họ, đưa những quản lý đang say kia hoặc nâng, hoặc đỡ, hoặc chống hay khiêng ra khỏi gian phòng, chuẩn bị đưa họ về nhà một cách an đến khi vị quản lý cuối cùng cũng được đưa ra ngoài, cô đứng tại chỗ đợi mấy giây, mới nhẹ nhàng mở miệng, “Anh đang suy nghĩ à? Không làm phiền nữa”. Hơi khom người định rời đi.“Thư ký Lệ.”Cô xoay người quay trở lại. “Vâng”Lúc này người đàn ông đứng trước cửa sổ mới nghiêng người đi tới, anh có gương mặt đẹp đến mức có thể huênh hoang, từ “khôi ngô tuấn tú” không đủ để diễn tả sức hấp dẫn của anh, nói anh là trời sanh tướng đào hoa, tin chắc rằng sẽ không có người phản đối, nhưng giữa hai lông mày vô cùng khí phách của anh lại là một đôi con ngươi quá lạnh, tuy đẹp nhưng cũng rất khó Diệu Hi đi từng bước về phía Lệ Mộng Hằng, mùi rượu trên người anh theo từng bước chân càng gần thì càng rõ ràng, anh đi tới trước mặt cô, hơi cúi đầu nhìn. “Thư ký Lệ, bất cứ khi nào nhìn cô xử lý mọi chuyện đều cảm thấy thật tốt, chỉ huy bình tĩnh, nhịp điệu lưu loát, giống như là chuyện gì giao cho cô tôi cũng có thể an tâm”.Cồn trong người lên men, bước chân Trì Diệu Hi lảo đảo một cái, ngay trong lúc đó Lệ Mộng Hằng liền đưa tay vịn anh.“Cẩn thận”.Người lãnh đạo trực tiếp của cô có định lực mạnh hơn thể lực rất nhiều, vì vậy thoạt nhìn thấy anh say ba phần, nhưng thật ra anh đã say hơn rất nhiều so với vẻ bên ngoài, cộng thêm bình thường không có việc gì anh sẽ không nói nhiều, cô đến gần mới biết anh say.“Một tuần không có thư ký Lệ, rất nhiều chuyện xử lý không thuận lợi”. Anh nhíu đôi mày rậm, “Không thể tưởng tượng đến một ngày cô không ở bên cạnh giúp tôi một tay, sẽ thành bộ dạng gì”. Anh vừa nói, liền thấy đầu có chút choáng váng, thật là đã say, say đến mức bình thường là một người đỉnh thiên lập địa như anh cũng muốn phóng túng bản thân một chút, dựa một cái vào trợ thủ đắc lực của nhận được anh giao toàn bộ sức nặng cơ thể cho mình, Lệ Mộng Hằng cảm thấy hơi hạnh phúc cùng chua xót trong lòng, khoảng cách gần sát như vậy cũng chỉ có vào thời điểm này sao?Một lát sau, cô mới nhẹ nhàng mở miệng,” Thư kí có năng lực tốt rất nhiều, cho dù có ngày tôi không có ở đây, thư ký mới cũng sẽ rất nhanh bắt kịp tiến độ của anh”Người nhà của cô đều sống ở Mỹ, lúc đầu là do ông bà ngoại thương cô, khi cha mẹ di dân đã thuyết phục để cho cô ở lại đi học, cho đến khi học hết trung học cô mới sang Mỹ, mà bốn năm trước ông ngoại qua đời, bà ngoại sinh bệnh, cô mới trở lại chăm sóc bà, cũng vì vậy mà cô thường hay gom ngày nghỉ lại để có thể về thăm người nhà ở cuối năm lúc nãy cô cũng có uống qua một chút, nhưng cô đã hết sức hạn chế, không uống quá ba ly bia, bởi vì cô biết mình không thể phóng túng, phía sau còn có việc phải xử lý, cô biết rằng hôm nay chắc chắn sẽ có người say, cô phải đưa họ về nhà an biết từ lúc nào ánh mắt của cô bắt đầu luôn đặt ở trên người cấp trên? Mới đầu cô còn cho là bởi vì mình là thư ký, cô phải luôn để mắt để có thể nhanh tay xử lý tốt bất kỳ công việc nào, bởi vì cần, nên đương nhiên cô phải để ý nhất cử nhất động của cấp trên, phải suy đoán chính xác nhất suy nghĩ của cấp trên, mãi về sau lúc cô phát hiện mình không chỉ đơn thuần là vì công việc mới chú ý Trì Diệu Hi, thì cô đã để ý đến tâm tình của anh, lúc anh đắc ý tâm tình của cô cũng vui vẻ, lúc anh không vui tâm tình của cô cũng xuống thấp theo….Cô để ý mỗi câu anh nói với cô, có lúc chẳng qua chỉ là một câu ca ngợi bâng quơ, tâm tình của cô ngày đó liền như ngày trời trong nắng ấm, hay là một câu trách cứ nhẹ thì tâm tình của cô cũng sẽ nổi gió kéo mưa. Mấy tạp chí lá cải trong lúc mọi người đang lơ đã quăng một viên đạn làm người ta khó lòng đề đạn này đã gián một cú mạnh vào tập đoàn Hồng Lực, cũng đánh thành một lỗ hỏng lớn ở nhà họ Trì, làm cho quyền kinh doanh đáng lẽ ra phải thuộc về nhà họ Trì bây giờ không thể chắn chắn được ly hôn không chỉ là chuyện của hai vợ chồng, có làm thế nào đi nữa thì cũng chỉ có hai bên nhà biết, hoặc cùng lắm là bạn bè của hai người chuyện ly hôn của Trì Diệu Hi và Lệ Mộng Hằng lại lên trang đầu của báo, tấm hình cưới của hai người còn được in thành hai nữa to đùng giữa tờ báo để tạo hiệu đề còn kích thích hơn.......Hiện tại lọ lem muốn đổi giày thủy tinh? Thiếu phu nhân của tập đoàn Hồng Lực sắp có chuyện vui cùng với thiếu gia của xí nghiệp Thiệu Đông?Lúc Trì Diệu Hi tham gia xong một cuộc họp của công ty, bước ra ngoài liền bị một đám ký giả vây này đã bùng nổ đến ngày thứ ba, anh vẫn cứ đi làm bình thường, chẳng qua là không ra khỏi công ty, phòng trên cùng của tập đoàn là nơi mấy ngày nay anh nghỉ đầu tiên xảy ra chuyện, mẹ liền đến hỏi anh có muốn ra nước ngoài lánh mặt một chuyến hay không, anh lại hỏi ngược lại con có làm chuyện gì sai sao? Mặt anh còn lạnh hơn bình thường mấy độ, làm cho người khác không thể biết được trong thâm tâm anh đang nghĩ nói như vậy thì cha mẹ cũng không nói thêm gì nữa, vợ chồng Trì Chí Nhân cũng rất bất đắc dĩ. Thật là, đứa con này của bọn họ luôn có chủ kiến của mình, khi nào thì nghe lời bọn họ nói ngày ở công ty, hầu như anh ở suốt trong phòng họp, đem bản chất cuồng công việc của mình phát huy đến cực ba ngày, mà thân thể khỏe mạnh của anh đã gầy hết một vòng, những nhân viên cao cấp của công ty ở bên cạnh anh cũng bị giày vò gầy đi một vòng, cộng với một cái dạ dày trống sau có người đề nghị khi công ty có hoạt động nào thì để những người khác là đại biểu thì tốt rồi, bởi vì chỉ cần Trì Diệu Hi vừa xuất hiện, thì giới truyền thông liền không dễ dàng gì bỏ mà Trì Diệu Hi vẫn kiên trì tham gia. Một cái tin đồn nhảm liền làm cho anh muốn ra cửa tham gia tiệc cũng không dám thì sau này phải làm thế nào?Có lẽ đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng bên phía truyền thông sẽ "hết sức nhiệt tình", nên Trì Diệu Hi chỉ lạnh mặt không nói một câu, lấy bất biến ứng vạn biến mặc cho giới truyền thông điên cuồng theo chân anh từ trong ra ngoài hội trường, anh chỉ im lặng đi về phía xe chuyên dụng của mình."Anh Trì, trên báo nói anh với cô Lệ Mộng Hằng đã sớm ly hôn từ trước rồi có đúng không ạ?"Trì Diệu Hi mím môi không nói một câu, ngược lại bên cạnh tiểu Mã lại cười cười, "Thật ngại quá, cho qua cho qua." Anh quay đầu lại nhìn ông chủ mình một cái, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng lì lợm, nói thật mặt anh ấy như vậy là cho người ta vừa lo lắng lại vừa sợ kia tính tình khó chịu của Trì Diệu Hi đôi khi sẽ bộc phát, nên mọi người mới gọi anh là "bãi thuốc nổ", nhưng lúc này, nhân viên trong công ty đều cảm thấy rất kỳ lạ, giống như kỳ tích, trong thời gian này ngay cả một lần "bãi thuốc nổ" này cũng chưa bộc vậy mới kinh khủng á! Nếu có thể xả giận ra thì không sao, chứ cứ im lặng thế này thì bộc phát ra một lần sẽ long trời lở đất đó! Cũng chính vì vậy, mà giám đốc các ngành gần đây có tham gia hội nghị không có vì "bãi thuốc nổ" này không hoạt động mà vui vẻ, ngược lại còn có cảm giác lo sợ nhiều ký giả khác còn đặt câu hỏi khó chịu hơn."Báo Đạo Trung có nói, Trước khi quen anh cô Lệ Mộng Hằng đã quen với Tằng Đức Huân rồi, có dù sao này gả cho anh thì hai người đó vẫn có qua lại với nhau đúng không? Chuyện này anh có biết không? Anh có cảm tưởng gì không?"Trì Diệu Hi tiếp tục mắt nhìn mũi, mũi nhìn Diệu Hi hít một hơi thật sâu, bước chân chậm lại, rồi ngừng Mã cảm thấy không khí xung quanh mình bị hút sạch, hô, hấp sắp khó khăn rồi, mồ hôi lạnh toát hết ra, cuộc đời anh muốn theo bước chân dừng lại của ông chủ mình mà kết thúc luôn sao?"Bãi thuốc nổ" này muốn bộc phát rồi sao?"Anh Trì?""Không sao. Tôi chỉ dừng lại để gửi lời thăm hỏi đến mọi người, vì một chút chuyện nhỏ này mà mọi người đã cực khổ mấy ngày nay rồi. Nhưng đây là chuyện riêng của tôi, vì vậy mong mọi người cho chúng tôi một chút không gian riêng đi."Tiểu Mã rất kinh ngạc với thái độ của anh. Những tưởng rằng anh sẽ xung đột với đám truyền thông này ký giả cũng tưởng anh muốn nói cái gì, hoặc là tính khí của anh cuối cùng cũng muốn bộc phát, vô luận là cái gì thì cũng là một tinh tức có giá trị, nhưng mà không có, anh ấy vẫn giữ thái độ bình thản như người mới ngẩn ra một chút, mà Trì Diệu Hi đã đi đến xe của mình, lấy lại tinh thần, các ký giả lại bắt đầu đuổi theo."...............Anh Trì nói như vậy, có phải hay không là gián tiếp thừa nhận những chuyện viết trên báo là đúng?""Anh Trì Diệu Hi, ngày mai là ngày họp đại hội cổ đông của tập đoàn Hồng Lực, chuyện này có gây ra trở ngại gì cho quyền kinh doanh của anh không, anh có muốn phát biểu ý kiến gì không?"Trì Diệu Hi trầm mặt ngồi lên xe, đóng cửa xe lại, rất nhanh đem những thứ ồn ào bên ngoài chặn lại hết, chỉ bất quá, bên trong sẽ vẫn có một loại áp lực vô hình đáng Mã trộm dò xét thái độ của cấp trên mình một cái, anh thật sự rất muốn hỏi, anh ấy trả lời câu hỏi lúc nãy như thế nào?Trì Diệu Hi cau mày nhắm mắt dưỡng thần, tiểu Mã đang cho là anh sẽ im lặng đến lúc về công ty, ai ngờ anh đột nhiên nhàn nhạt mở miệng, không có tức giận, mà chỉ đơn thuần là quá mệt mỏi."Điện thoại gọi được chưa?""Không có, hơn nữa....." Anh hít sâu, chuẩn bị thành thực báo cáo."Di động của thư ký Lệ hình như đã ngưng sử dụng. Tới này thì cùng lắm chỉ là khóa máy, nhưng hôm nay đã là ngừng sử dụng."Có gọi cho La Trạch Hương không?""Cô ấy tắt máy.""Còn nhà bà ngoại của cô ấy thì sao?""Cái đó...... Hôm nay tôi có đặc biệt qua đó một chuyến, nghe hàng xóm nói, khoảng một tháng trước bà đã qua Mĩ rồi, con gái nhỏ của bà đến đón. Tôi có hỏi xem có ai biết thư ký Lệ đang ở đâu không, mọi người ai cũng trả lời rằng không biết."Trì Diệu Hi mở mắt ra, trong lòng phiền não hết sức. Cô ấy có kế hoạch muốn rời đi sao? Anh nhớ hôm hẹn hò cô ấy có thái độ hơi kỳ lạ một sao cô với anh luôn như vậy chứ? Mới vừa có cảm giác gần gũi một chút, lại lập tức có chuyện kéo hai người ra mưa hôm đó, La Vịnh Ân thừa nhận với anh rất nhiều chuyện, bao gồm cả chuyện cô ấy và Mộng Hằng tranh chấp ở phòng nghỉ, cùng với chuyện cô lợi dụng việc ly hôn của bọn họ mà uy hiếp buộc Mộng Hằng phải rời còn nói cho anh biết, Mộng Hằng rất yêu anh, cô rất xin lỗi vì thời gian trước đã tạo ra nhiều chuyện làm tan vỡ hôn nhân của bọn đây thì mọi chuyện đều đang trên phương hướng tốt, anh chỉ cần tìm Mộng Hằng trở về, thì mọi chuyện đều viên mãn. Cho nên khi anh nhận đơn từ chức của Mộng Hằng từ La Trạch Hương anh cũng không tức giận, bởi vì anh biết vì sao cô từ cho là chỉ cần một ít đầu mối, thì việc muốn đem cô trở về cũng không quá khó khăn, anh thậm chí còn ngu đần vạch ra kế hoạch đợi khi tìm được cô trở về sẽ kiếm thời gian đi du lịch một chuyến qua là, ngay sau đó một tuần trên báo lại đăng một số tin, làm cho tình cảm của bọn họ có thêm một nguy cơ trách được đám cho săn khi gọi điện thoại cho anh lại nhắc đến tên Tằng Đức Huân. Mới đầu anh còn nghĩ đám chó săn này thêm chuyện để có đề tài viết, mượn chuyện bọn họ ly hôn, liền thêm thắt đến tuần sau khi thấy tấm hình được đăng trên báo, anh mới biết mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy. Trong tình huống nào mà một người đàn ông lại đưa người phụ nữ một bó hoa hồng và nhẫn chứ?Như vậy còn phải hỏi thêm điều gì nữa sao?Bởi vì sự xuất hiện của tờ báo này, mà câu nói của La Vịnh Ân, rằng Mộng Hằng lựa chọn rời đi như vậy là muốn thành toàn cho sự nghiệp của anh, là vì "quá Yêu anh, chuyện này cũng quá châm chọc cảm của cô từ trước đến nay vẫn không thay đổi, đáng tiếc đối tượng ấy không phải là đến trước đây lúc cô muốn chụp hình cưới, người đàn ông đầu tiên cô nghĩ đến là Tằng Đức Huân, anh còn chính mắt nhìn thấy bọn họ ôm nhau trong bệnh viện...... Hôm nay ngay cả hình ảnh ngọt ngào cùng nhau chọn nhẫn cũng bày ra trước mặt anh rồi, anh còn làm thế nào có thể tin tưởng cảm giác của mình, là Lệ Mộng Hằng có tình cảm với anh chứ?Anh thật là ngu ngốc! Từ đầu đến cuối cô chưa từng thừa nhận thích anh, ở trong mắt cô, anh chẳng qua là một người đàn ông có đầy khuyết điểm. Cô cũng nói rõ ràng như vậy, mà anh vãn tự cho là đúng không chịu thừa nhấn sự lại công ty, tiểu Mã rập khuôn đi theo sau anh, lúc vào phòng làm việc, Trì Diệu Hi thuận tay đem đèn tắt đi."Thời gian cũng không còn sớm, cậu về trước nghỉ ngơi đi." Cũng gần mười giờ tối rồi, thư ký mới như cậu ta gần đây chắc cũng mệt mỏi lắm."Tổng giám đốc....."Anh đứng ở trước cửa sổ sát đất, nhìn xa xa phong cảnh bên ngoài."Tôi không sao, cậu cứ về trước đi."Lúc này tiểu Mã mới nhẹ nhàn đi ra khép cửa bề vắng lặng, lại đang đứng trong bóng tối, nên Trì Diệu Hi rốt cuộc cũng có thể buông thả tâm tình của mình, trong mắt của anh tràn ngập nỗi trước, tình cảm của cô ấy của cô ấy như thế nào cũng không cần phải báo cáo với anh. Hai người cũng đã ly hôn, cho dù có còn liên hệ với nhau hay không, thì cũng không có đủ tư cách để can dự vào sự lựa chọn của nhau, có phải không?Lựa chọn yêu cô, không muốn buông tay một cách dễ đàng, đó cũng là quyết định của nhớ tới lần chơi trò chơi lúc hẹn ra thì câu "Anh yêu em" mà anh nói, đối với anh không là là đại mạo hiểm mà là lời thật mai kết quả của hội nghị cổ đông như thế nào? Nói thật, bây giờ anh cũng không muốn quan nghị cổ đông được tiến hành đúng hạn, phòng họp số một chìm trong không khí quỷ dị trước cơn khi hội nghị bắt đầu mấy phút Trì Diệu Hi mới bước vào phòng trước anh rất muốn lấy được quyền kinh doanh nên hàng năm đây là ngày mà anh mong đợi nhất, nhưng năm nay.... Cảm giác của anh lại thay đổi giống như tham gia lần này chỉ là một nhiệm vụ cần phải hoàn thành, rốt cuộc hội đồng có quyết định gì thì cũng không có ảnh hưởng đến nghị bắt đầu, đúng như anh dự đoán, năm nay tiêu điểm nằm trên người anh. Vì mấy tờ báo lá cải bên ngoài mà bất kể là những người ủng hộ hay chống đối anh đều phải suy nghĩ."......Chuyện này có ảnh hưởng lớn đối với hình tượng của tổng giám đốc Trì, mấy ngày nay báo chí truyền thông liên tục nhắm vào anh, không biết tổng giám đốc Trì có muốn giải thích điều gì không?"Trì Diệu Hi rốt cuộc đứng dậy."Tôi đúng thực là đã ly hôn với Lệ Mộng Hằng."Trong lúc nhất thời phòng họp vang lên tiếng xôn xao bàn luận không ngừng, Trì Chí Nhân nhìn con mình một cái, cũng không nói với chuyện ly hôn lần này, làm ảnh hưởng đến chuyện đạt được một nữa quyền kinh doanh của anh rất nhiều."Báo chí cũng có nói, cô Lệ Mộng Hằng có qua lại với cậu chủ nhà xí nghiệp Thiếu Đông, nên có thể nói chuyện ly hôn lần này cũng không thể trách tổng giám đốc được.""Chuyện hôn nhân có vấn đề, thì cũng không phải là lỗi của một phía." Trì Diệu Hi nhàn nhạt nói như vậy là cho cả đại hội cổ đông kinh ngạc. Đây là tự mình bỏ qua "kim bài miễn tội", tự thừa nhận mình cũng có lỗi sao? Chẳng qua là..... tại sao chứ? Ai cũng biết Trì Diệu Hi muốn đạt được một nửa quyền kinh doanh kia đến thế nào, chẳng lẽ..... Chuyền ầm ĩ lần này, anh ta mới là là người có lỗi lớn nhất sao? Trong lúc nhất thời, mọi người ghé tai nhau bàn tán xôn nhiên cửa phòng hợp bị đẩy ra, tiểu Mã cung kính khom người nói "Xin lỗi đã quấy rầy mọi người, có tổng giám đốc phu nhân muốn tham gia cuộc họp này."Thân hình cao lớn của anh ngẩn ra, phía sau cửa hiện ra một bóng dáng xinh đẹp, trong phòng họp là một trận kinh ngạc, còn vẻ mặt hờ hững của Trì Diệu Hi rốt cuộc cũng thay Hằng sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?!Thần sắc của cô rất mệt mỏi, giống như vừa lặn lội đường sá xa xôi tới đây, sau đó ánh mắt của cô nhìn thấy anh, hai người tầm mắt giăng co một Mộng Hằng than thở trong lòng. Cô đi vào phòng, cánh cửa phía sau không tiếng động đóng sâu một hơi, cô mở miệng nói, "Trong khoảng thời gian gần đây vì chuyện riêng của tôi mà đã làm cho tập đoàn Hồng Lực gặp chút khó khăn, tôi thật sự rất xin lỗi. Đầu tiên tôi muốn nói là, chúng tôi không có ly hôn!"Thành viên hội đồng quản trị ngươi xem ta, ta xem người, một mảnh xôn giờ là chuyện gì? Chồng nói ly hôn, còn vợ lại nói không có, đang chiếu phim vợ chồng cãi nhau sao?Có cổ đông lên tiếng chất vấn, "Không ly hôn vậy sao cô lại qua lại với cậu chủ tập đoàn Thiếu Đông? Lại còn cùng chọn nhẫn cưới với nhau?""Tằng Đức Huân là học trưởng của tôi lúc còn đi học, vẫn luôn rất quan tâm tôi, tôi không phủ nhận là mình có qua lại với anh ấy, nhưng chẳng qua cả hai chỉ là bạn bè. Tấm hình trên báo cũng là thật, đúng là tôi với học trưởng đi mua hoa hồng cùng với nhẫn, cũng đúng là muốn dùng nhẫn đó đi cầu hôn, chẳng qua là người được cầu hôn đó không phải là tôi, mà là người phụ nữ anh ấy thích.""Lấy cớ rất tốt đó!""Không việc gì phải lấy cớ, căn cứ vào những nhân tố cá nhân, tôi chỉ có thể nói đến đây." Cô khẽ khom người."Thật ngại quá, quấy rầy mọi người họp rồi." Nói xong liền quay người đi ra khỏi vừa đi ra ngoài không bao lâu, Trì Diệu Hi cũng đứng lên đuổi theo ra Chí Nhân nhướng mày, gõ nhẹ bàn mấy cái, dùng âm thanh uy nghi của mình nói, "Thiếu một cổ đông cũng không ảnh hưởng gì đến hội nghị, chúng ta tiếp tục, bắt đầu chương trình của hội nghị đi!"Sự xuất hiện của Lệ Mộng Hằng khiến rất nhiều người chú ý, lúc này cô đang đi trên hành lang, nên ai cũng ghé mắt nhìn một Diệu Hi đuổi theo sau cô, vì để tránh ánh mắt tò mò của mọi người, anh trực tiếp bắt cóc cô lên xe, tìm một không gian yên tĩnh không có ai quấy rầy mà nói chuyện sau."Hội nghị của anh....." Lệ Mộng Hằng lắp bắp nói. Trước kia cho dù có chuyện riêng gì lớn đến thế nào đi nữa, anh cũng sẽ không bỏ qua công việc của mình, huống chi lần này lại là hội nghị cổ đông quan trọng như vậy!"Không sao."Trở lại nhà, hai người ngồi đối diện với nhau, thật lâu cũng không nói câu nào, Trì Diệu Hi mở miệng trước, "Mấy ngày nay em đi đâu vậy?""Ở Mĩ được hai ngày thì La Trạch Hương mail cho em biết mấy chuyện trên báo, cũng nói là anh đang tìm em." Trước khi ra nước ngoài thì cô đã tắt điện thoại, cho nên có lẽ cũng có ký giả muốn liên lạc với cô mà cô không biết."Sau đó, em cảm thấy có lẽ mình nên đính chính một chút nên đã quay trở lại.""Em với Tằng Đức Huân....""Anh ấy kết hôn rồi, cũng với người anh ấy thích. Mới nãy không có nói ra, là vì sợ tin tức này sẽ truyền ra ngoài, vợ của học trưởng có xuất thân rất bình thường, anh ấy muốn chém trước tấu sau, có thế giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu, tốt nhất là tới khi cô ấy mang thai."Trì Diệu Hi có chút kinh ngạc, những tưởng rằng lúc nãy cô nói là do muốn giữ mặt mũi cho anh, nhưng bây giờ theo cô nói, thì mấy ngày nay anh tức giận, ghen tuông là không công à? Tất cả đều là do hiểu lầm sao?"Học trưởng cũng đã xin lỗi vì chuyện này mà báo chí gây khó khăn cho em, còn nói, nếu như cần thì anh ấy có thể đứng ra giải thích." Mới vừa rồi lúc cô vào công ty, người đầu tiên cô gặp được là La Vịnh Ân, cô ấy nói với cô rất nhiều chuyện, nói thật, ngoài kinh ngạc ra thì cô cũng chỉ có thể kinh ngạc, không thể hiểu tại sao lúc đầu cô ấy lại nói dối với mình như vậy, nhưng cô vẫn rất cám ơn cô ấy đã nói sự thật với cô ."Nhưng mà, em vẫn không hiểu, tại sao lúc nào anh cũng có vẻ nhưng có hiểu lầm với học trưởng của em vậy?""Bởi vì hình như em rất tin tưởng anh ta, lúc cần chụp hình cưới người đầu tiên em nghĩ đến là anh ta. Anh còn tận mắt thấy hai người ôm nhau trong bệnh viện, lúc em uống say còn nói cái gì mà nếu như một năm sau hai người đều chưa có đối tượng, thì sẽ liền kết hôn, còn móc nghéo với nhau!" Trì Diệu Hi càng nói càng tức."Quan trọng nhất là, nhân vật nam chính mà em thích kia, thoạt nhìn rất giống với Tằng Đức Huân!"Lệ Mộng Hằng rất kinh ngạc, trong lòng anh ấy thật đúng là giấu rất nhiều sự khó chịu nha, mà người trong cuộc như cô lại hoàn toàn không biết gì, "Em với anh ấy ôm nhau?""Hôm bà ngoại em nằm viện, anh xử lý chuyện ở chi nhánh miền trung xong chạy về liền đến bệnh viện, vừa đúng lúc thấy cảnh này.""Anh có tới sao, sao không gọi em?""Em cũng rúc vào ngực người đàn ông khác rồi, anh còn gọi để làm gì?"Lệ Mộng Hằng thật ra đã sớm nhớ đến tình huống lúc đó."Lúc đó em đang rất muốn khóc lớn một trận, anh ấy chẳng qua là đang an ủi em mà thôi. Nếu như anh đi qua, hoặc ở lại thêm một chút, có lẽ đã nhìn thấy bạn gái anh ấy, cũng không dẫn đến hiểu lầm lớn như vậy.""Cứ coi như chuyện này là hiểu lầm đi, vậy chuyện móc nghéo tay ước định là thế nào?"Lệ Mộng Hằng bình tĩnh nhìn anh."Trong đời em chỉ có nghéo tay ước định kết hôn với một người duy nhất, chẳng qua là người đó ở tiệc cuối năm uống say quá, chỉ sợ là bây giờ không còn nhớ gì hết.""Em, ý em nói người đó là anh sao?" Trì Diệu Hi há to miệng, hình như kể từ ngày có cô làm thư ký, anh cũng uống rượu nhiều hơn, hiện tại....Không phải là người trước giờ anh ghen tỵ lại chính là anh chứ?"Thôi quên đi, anh không muốn thừa nhận cũng không ai ép anh."Trì Diệu Hi suy nghĩ một chút, vậy rốt cuộc trước giờ mình cứ phòng bị Tằng Đức Huân là vì cái gì chứ!"Cái đó..."Lệ Mộng Hằng liếc mắt nhìn người mất hứng, có mấy lời cần phải nắm thời cơ nói liền mới được."Chúng ta, trước giờ chúng ta bên nhau vẫn luôn có một loại cảm giác, giống như thật vất vả mới tiến thêm được một bước, thì lại có chuyện kéo chúng ta ra xa, cho nên, thừa dịp này mọi chuyện đều đã hiểu rõ, anh muốn nói cho em biết, vô luận tương lai có chuyện gì xảy ra, thì xin hãy tin tưởng anh, anh là thật lòng yêu em."Lệ Mộng Hằng kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Lúc La Vịnh Ân giải thích cũng đã từng nói như vậy với cô, cô đúng là không thể tin nổi, rốt cuộc là do cô quá trì độn hay là Trì Diệu Hi che giấu quá tốt đây?Chuyện cũ cũng đã giải thích rõ ràng hết, bởi vì mọi hiểu lầm đều được hóa giải hết, cô chợt phát hiện ra..... Là thật! Có lẽ Trì Diệu Hi không biết cách biểu đạt, nhưng anh cũng đã dùng phương thức của anh để yêu lâu Lệ Mộng Hằng không nói tiếng nào, chợt cô lấy một tờ giấy trong túi xách ra đưa cho anh."Đây là câu trả lời của em, phía dưới em đã ký rồi, chỉ còn thiếu chữ ký của anh."Giấy đăng ký kết hôn!"Ở Mĩ mọi việc rất đơn giản, kết hôn, ly hôn cũng không quan trọng, quan trọng là hai người có yêu nhau không, nếu như phải kết hôn mới có thể bày tỏ tình cảm thì chúng ta kết hôn đi."Trì Diệu Hi rốt cuộc cũng hiểu được tại sao cô lại nói với hội đồng quản trị là họ không có ly hôn. Vì hai người vẫn còn yêu nhau, cho nên hình thức có biến hóa như thế nào cũng không quan Diệu Hi ký tên mình thật nhanh, cười nói "Vợ à, tờ giấy ly hôn hết hiệu lực rồi!"

bà xã ly hôn đã hết hiệu lực